Suốt 8 năm qua, một lớp học nhỏ nằm lọt thỏm
trong khuôn viên Bệnh viện Ung bướu TP.HCM là chỗ dựa tinh thần dành cho hàng
trăm bệnh nhi ung thư. Ở lớp học đấy , có các câu hỏi , trằn trọc và cả nước mắt
của một số thầy cô giáo. Ở đó có một số mơ ước bình dị vừa tròn trịa vừa dang dở
của các học trò đang ngày ngày gồng mình chống chọi với bệnh tật.
Vừa học vừa... truyền nước
Đúng 14 giờ, không có tiếng trống vào lớp, cũng chẳng có bất kỳ âm thanh báo hiệu nào nhưng tuần tự từ một vài phòng bệnh viện (BV), nhiều bệnh nhi ở tầng hai , khu B của BV cực kì nhanh bước đến “phòng sinh hoạt”, căn phòng rộng chừng 20 m² nơi cô giáo Phấn và những tự nguyện viên đã xếp sẵn bàn ghế, tập vở và bút tô màu.
Có em còn khỏe thì tự tới lớp, có em được ba mẹ cõng đến với dây nhợ, bình truyền dịch treo lủng lẳng; có em sức khỏe yếu không đi được thì tự nguyện viên tới tận giường bệnh cõng đi. Nét mặt của một vài học sinh xanh xao , nhợt nhạt vì bệnh tật hành hạ nhưng không lúc nào miệng một số em thiếu đi nụ cười.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, một vài bệnh nhi khởi đầu tập viết, đánh vần, làm toán, thêu dệt ... Cô Phấn dạy một số em đánh vần; cầm tay một vài bệnh nhi rèn chữ...
Đúng 14 giờ, không có tiếng trống vào lớp, cũng chẳng có bất kỳ âm thanh báo hiệu nào nhưng tuần tự từ một vài phòng bệnh viện (BV), nhiều bệnh nhi ở tầng hai , khu B của BV cực kì nhanh bước đến “phòng sinh hoạt”, căn phòng rộng chừng 20 m² nơi cô giáo Phấn và những tự nguyện viên đã xếp sẵn bàn ghế, tập vở và bút tô màu.
Có em còn khỏe thì tự tới lớp, có em được ba mẹ cõng đến với dây nhợ, bình truyền dịch treo lủng lẳng; có em sức khỏe yếu không đi được thì tự nguyện viên tới tận giường bệnh cõng đi. Nét mặt của một vài học sinh xanh xao , nhợt nhạt vì bệnh tật hành hạ nhưng không lúc nào miệng một số em thiếu đi nụ cười.
Trong căn phòng nhỏ hẹp, một vài bệnh nhi khởi đầu tập viết, đánh vần, làm toán, thêu dệt ... Cô Phấn dạy một số em đánh vần; cầm tay một vài bệnh nhi rèn chữ...
Lớp học được chia thành 2 khu vực - một khu là nơi một vài cô giáo và tự nguyện viên dạy học cho những học trò , một khu dành nhằm mục đích là sắp xếp sách vở, bút màu. Trong ấy , một khu “uy nghiêm ” là nơi có hơn 300 tập vở lớp cũ lớp mới được xếp ngay tức khắc ngắn và đặt ở vị trí cao nhất trong lớp học. đó là một số cuốn tập dang dở của hơn 300 bệnh nhi từng là “cựu học sinh ” của lớp. “chính là một số tập vở của một vài em bệnh nhi đã mất, chỉ có một số ít được đưa về nhà chữa . cách đây không lâu có một em trở lại BV sau khi đưa về nhà. Em ấy lại tiếp tục tới lớp và sử dụng tập cũ của mình 4 năm trước. đó chính là trường hợp đầu tiên ở lớp học này”, cô giáo Phấn chia sẻ .
Ở một góc phòng học, em Vương Hữu Lộc (15 tuổi, quê Đồng Nai, bị u não) ngồi đánh vần từng từ tiếng Anh trong khi phía trên là bình truyền dịch nhỏ từng giọt xuống cổ tay em đang băng trắng xóa. Mỗi khi có người nào đó ngang qua hỏi han, em lại ngấc đầu cười tươi và nghêu ngao vài câu hát tiếng Anh thay cho lời chào đáp lễ. Lộc cũng như bao bệnh nhi khác trong lớp học này, cũng có ước mong , một ước mơ thật hồn nhiên, thuần khiết : “Em sẽ phát triển thành ca sĩ. Em muốn hát cho thầy, cô và tất cả mọi người nghe. Anh tin em đi. Một ngày nào đó , khi anh đại tiện đường anh sẽ thấy chiếc chữ “ca sĩ Vương Lộc” trên băng rôn được người ta dán khắp nơi trên thành phố này”, Lộc hồ hởi.
lúc hỏi về ước mơ của em Nhật Tân (13 tuổi, quê Cà Mau), bị khối u cột sống, em nói: “ước mong của em là sớm khỏi bệnh để được đi học lại”. Nhìn thân hình nhỏ nhắn, gầy nhom , làn da xanh nhợt, không người nào nghĩ rằng em từng là một học trò cấp hai . “khi Người bệnh có thể phát hiện bệnh thì em đang học lớp 7. Em đến BV được hai tháng rồi. Thấy mấy bạn học lớp này cũng vui nên em nói mẹ cõng đến để có thể tô màu, làm toán”, Tân đượm buồn.
Phía bên ngoài phòng học, nhiều phụ huynh có con 3 - 4 tuổi, tay bồng con tay
cầm bình truyền dịch, bình truyền tiểu cầu... ráng đứng cho thật gần lớp học để
con được nhìn rõ các Anh chị em đang ê a tập đánh vần, làm toán. Trong vòng tay
của mẹ, bé Tường Vi (4 tuổi, quê Đắk Lắk), bị ung thư máu, chốc chốc lại đập tay
liên tiếp tới cửa kính của phòng học, mồm nói: “Học bài. Học bài”. Bé được mẹ
bồng đến lớp nhằm mục đích là tô màu lúc trên tay vẫn còn băng trắng với bình
truyền tiểu cầu màu vàng đục đang treo lủng lẳng, nhỏ từng giọt phía trên. đến
lớp, bé Vi cầm bút liên tiếp tô thêu dệt vẽ, miệng cười tươi như vừa tìm thấy
được điều gì đấy kỳ diệu.
Chị Lý (34 tuổi, mẹ Vi) kể : “khi bé đi học được một tháng, biết tô màu thì người bệnh có thể nhận biết bệnh nên đưa vào đây. Giờ cứ đến cuối tuần là bé lại đòi đến lớp để tô màu”.
Chị Lý (34 tuổi, mẹ Vi) kể : “khi bé đi học được một tháng, biết tô màu thì người bệnh có thể nhận biết bệnh nên đưa vào đây. Giờ cứ đến cuối tuần là bé lại đòi đến lớp để tô màu”.
những bệnh nhi gan góc
trải qua nhiều thế hệ học sinh là bệnh nhi ở BV Ung bướu, mỗi trường hợp là một hoàn cảnh đặc biệt nhưng với cô Phấn và một số tự nguyện viên, câu chuyện về cậu nhỏ Hồ Khương Đằng (quê Long An) làm họ nhớ mãi.
4 năm trước, bé Đằng được Người bệnh có thể phát hiện ung thư xương phải đến BV Ung bướu TP. Trong thời kì điều trị , Đằng tìm tới lớp học của cô Phấn. có làm qua thường xuyên giải phẫu , Đằng mất tuần tự chân trái, chân phải, rồi cánh tay phải, chỉ còn lại cánh tay trái, nhưng em vẫn đều đặn tới lớp và miệng tươi cười mỗi lúc gặp thầy cô trong lớp học rèn chữ ở BV. “Em đó có giải pháp viết văn rất hiền hòa, bình dị đúng chất của một người đồng bằng Nam bộ. Em tâm tình rằng chỉ ao ước có một mái ấm gia đình , có ba má . Mỗi ngày em sẽ ở nhà chờ ba má đi làm ruộng về. Hạnh phúc với em chỉ như vậy thôi”, cô Phấn nghẹn ngào.
Không lâu sau, cậu học sinh mạnh mẽ, siêng năng của cô Phấn ra đi, để lại bao nhớ tiếc thương cho cặp vợ chồng và thầy cô trong lớp học đặc thù ở BV. Cô Phấn nói rằng khuôn mặt thiên thần, tươi sáng của cậu học trò dũng mãnh khiến cô nhớ mãi. “lúc ra đi, em đấy không phải là mẫu lá vàng nao núng cuối mùa thu. Em tinh khôi với đôi mắt sáng và nụ cười trong veo luôn gửi gắm mơ ước và hy vọng . Nhiều năm qua tôi đã được sống trong niềm kỳ vọng đáng yêu của Đằng và những em học trò đặc thù ở lớp học này”, cô Phấn nói và cho biết lý do mình gắn bó với một số bệnh nhi suốt 8 năm qua: “Chính nơi đây đã cho tôi cảm giác yên ổn bình trong bộn bề toan lo của cuộc sống. Bởi vì im bình không có tức là bạn ở một nơi không có tiếng ồn, không gặp rắc rối , chẳng phải làm việc vất vả . lặng bình là khi sống giữa tất cả các điều đấy , bạn vẫn cảm thấy bình an trong tim. ấy mới là yên bình thực sự ”. Với cô Phấn, không chỉ có em Đằng mà mỗi học sinh ở đây khi vào lớp với lủng củng chai lọ thuốc, dây nhợ trên tay đều là một vài “chiến binh” đích thực trong cuộc đấu cam go, dai dẳng với bệnh tật. Mỗi học sinh là một chiến binh.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét